Ngày xửa ngày xưa, có ba chú lợn nhỏ sống cùng mẹ trong một ngôi nhà nhỏ. Khi ba chú đã lớn, mẹ lợn nói:
– Các con đã lớn rồi, hãy tự xây cho mình những ngôi nhà riêng để sống nhé!
Ba chú lợn nghe lời mẹ và lên đường.
Chú lợn út thích chơi nên xây nhà bằng rơm rất nhanh. Xây xong, chú vui vẻ nhảy múa quanh nhà.
Chú lợn thứ hai cẩn thận hơn một chút, xây nhà bằng gỗ. Chú nghĩ như vậy là đủ chắc chắn rồi.
Chú lợn anh cả chăm chỉ và cẩn thận nhất. Chú xây nhà bằng gạch, từng viên từng viên một, rất vất vả nhưng ngôi nhà vô cùng chắc chắn.
Một hôm, có một con sói xám đói bụng đi ngang qua.
Sói đến nhà rơm của chú lợn út và gõ cửa:
– Mở cửa ra cho ta vào!
Chú lợn út sợ hãi đáp:
– Không! Tôi không mở đâu!
Sói tức giận nói:
– Nếu không mở, ta sẽ thổi bay ngôi nhà!
Sói hít một hơi thật sâu: Phù… phù… phù!
Ngôi nhà rơm bay tung lên. Chú lợn út hoảng hốt chạy sang nhà gỗ của anh mình.
Sói lại đuổi theo đến nhà gỗ:
– Mở cửa ra!
Hai chú lợn run rẩy nói:
– Không mở!
Sói lại thổi: Phù… phù… phù!
Ngôi nhà gỗ cũng đổ sập. Hai chú lợn vội vàng chạy sang nhà gạch của anh cả.
Ba chú lợn cùng trốn trong nhà gạch.
Sói chạy đến, tức giận gầm lên:
– Ta sẽ thổi bay cả ngôi nhà này!
Sói hít thật mạnh: Phù… phù… phù…
Nhưng ngôi nhà gạch vẫn đứng yên, không hề lung lay.
Sói tức quá, trèo lên mái nhà định chui xuống bằng ống khói. Nhưng bên dưới, ba chú lợn đã chuẩn bị sẵn một nồi nước nóng.
Sói vừa tụt xuống thì:
– Ái da! Nóng quá!
Sói nhảy dựng lên, chạy thẳng vào rừng và không dám quay lại nữa.
Từ đó, ba chú lợn sống vui vẻ bên nhau trong ngôi nhà gạch chắc chắn.